Chị 41t xót ‘cậu em’ 20t không chỗ trú, cho về ngủ nhờ: 2 đêm để sẵn dao, 3 tháng ngủ chung

4258

Xuất phát từ lòng thương người, chị Dung và anh Hoàn đã trở thành vợ chồng, mặc bao lời dị nghị từ người đời.

Chuyện tình cảm vốn là điều khó lường trong đời, đôi khi định mệnh lại sắp đặt khiến ta bất ngờ. Điển hình như câu chuyện đẹp giữa chị Dung và anh Hoàn khi họ cách nhau hơn 20 tuổi. Dần quen với nếp sinh hoạt ở nhà chồng, người phụ nữ ngoài 40 tuổi đã không còn cô đơn mỗi khi cần người bầu bạn.

Chị Dung vốn là người Phú Thọ, gia đình có 5 anh chị em, trong đó có người anh không được bình thường về trí não. Tuổi trẻ trôi qua, chị cũng được vài người đeo đuổi nhưng đều từ chối vì muốn chu toàn bổn phận nuôi dưỡng cha mẹ già. Hoàn cảnh gia đình đông anh chị em, lỡ chị vớ phải gã chồng không ra gì thì khác nào thêm rước khổ. Cứ thế, chị làm công nhân rồi cầu tiến học thêm công việc massage để có cái nghề trong tay mưu sinh, mỗi tháng trích ra 1/3 số lương gửi về nhà.

Ảnh VNE.

 

Người đời thường nói, những ai nặng gánh gia đình thường truân chuyên về đường tình cảm quả chẳng sai. Qua tuổi băm, rồi tứ tuần, chị Dung vẫn chưa có mối tình đủ lâu dài để tiến tới hôn nhân. 6 năm trước, khi bố vừa mất, người mẹ già có rưng rưng bảo chị: “Cuối đời, mẹ cũng chỉ muốn được gặp mặt con rể”. Đó cũng là lần đầu chị suy nghĩ nghiêm túc về chuyện kết hôn, lập gia đình tuy nhiên tuổi xuân quá lứa lỡ thì, giờ cũng hiếm ai muốn cưới một “bà cô” thế này.

Run rủi thế nào, định mệnh lại xui khiến chị gặp được Nguyễn Văn Hoàn, 20 tuổi, vốn quê ở Hưng Yên. Cậu trai trẻ làm nghề bốc vác ở Hải Phòng, do hoàn cảnh cũng ngặt nghèo, bị tai nạn giao thông lúc nhỏ nên chân đi khập khiễng, phát âm không rõ chữ.

Để ý thấy cậu trai trẻ cứ ngồi ở quán trà đá đối diện khu trọ suốt 2 ngày liền, dù là tối khuya mịt mùng nên chị Dung thắc mắc, hỏi chuyện và vỡ lẽ là Hoàn đã ngủ gầm cầu 2 hôm, nay thấy quán trà đá mở xuyên đêm nên đến ngồi tạm. “Thấy hoàn cảnh ‘cậu em’ tội nghiệp nên tôi cho ngủ nhờ”, chị Dung cười nhớ lại. Cũng từ lần ngủ nhờ ấy, sau này họ chính thức trở thành “ngủ chung”.

Ban đầu chị Dung cho cậu thanh niên ngủ nhờ cũng chẳng phải tình ý riêng tư trai gái gì, chỉ là tư cách người chị, thấy cậu trai đêm hôm không nhà không cửa lại hành nghề bốc vác vất vả nên mủi lòng thương cảm. Ở đời đâu ai biết khi nào mình khó, khi nào mình giàu, thôi thì có gì giúp nấy.

(Ảnh Internet)

Tuy nhiên dù tốt cỡ nào nhưng cũng phải nói lại, bản thân chị Dung ở một mình nên việc cho người xa lạ vào ngủ nhờ cũng lắm gan dạ, can đảm. Đêm đầu tiên, chị cho Hoàn ngủ tạm tấm chiếu trải dưới sàn nhà. Cả đêm chị cứ trằn trọc, mất ngủ vì sợ bị xâm phạm. Ai biết được lòng ai khi chỉ vài câu xã giao, có thương người nhưng cũng giữ chút đề phòng vẫn hơn. Đến đêm thứ 2, chị cài một con dao nhọn ở đầu giường gọi là phòng thân, rồi ngủ thiếp vì quá mệt.

Dần thấy cậu em dễ bảo, lại không có tính tham cắp vặt vì chị thử để bóp tiền ở đầu giường nhưng Hoàn quyết không đụng đến. Thế là giữa 2 người xa lạ, hoàn cảnh cũng khó khăn làm thuê làm mướn kiếm sống lại nảy nở cảm tình. Chị cũng gợi ý Hoàn nộp hồ sơ vào công ty giày da để có thu nhập ổn định, không vất vả dang nắng dầm mưa khuân vác hại sức.

“Lúc đó thấy ‘cô ấy’ trẻ và rất xinh, lại chưa có gia đình, tôi không có cảm giác là nhiều tuổi hơn mình. Giữa lúc gặp khó khăn, được cô ấy cưu mang nên tôi yêu lúc nào không biết”, Hoàn kể lại.

Về làm dâu, chị Dung được mẹ chồng yêu thương, bảo vệ. (Ảnh VNE)

Định mệnh là 10 ngày sau khi gặp nhau, Hoàn tỏ tình với chị Dung. Có chút đường đột nhưng thấy sự nghiêm túc, chân thành trong anh nên chị đồng ý về ra mắt mẹ Hoàn. Lần nữa, trong chị lại trỗi dậy lòng đồng cảm với hoàn cảnh của cậu trai trẻ khi chứng kiến ngôi nhà cấp 4 lụp xụp. Chị lại thấy “giống hệt nhà mình ở quê”. Chỉ chi tiết nhỏ nhưng đánh động cảm xúc trong chị, giúp chị tự tin hơn trước quyết định sẽ tính chuyện lâu dài cùng chàng trai trẻ hơn mình 21 tuổi.

“Anh dặn tôi về quê chỉ nói sinh năm 1986 thôi, nhưng tính tôi thật thà, tôi bảo bà ‘anh Hoàn dặn con nói dối mẹ, nhưng thật ra con sinh năm 1978, năm nay 41 tuổi rồi”, chị Dung kể lại. Có lẽ chị cũng không muốn giấu giếm gì ai, nếu không được tác hợp thì chị và hoàn sẽ dùng tình cảm chân thành mà thuyết phục. May mắn, chị và Hoàn được mẹ chấp thuận và họ đã kết hôn vào giữa tháng 9/2019.

Khi về nhà chồng, chị được lòng mẹ chồng vì sống thật thà, siêng làm. Nhiều người không rõ chuyện, nhìn vào cuộc hôn nhân chênh nhau 21 tuổi lại buông lời dị nghị nhưng mẹ chồng của chị Dung một mực bênh con dâu “quan trọng là các con thương yêu, biết bảo ban nhau làm ăn”.

Dù đến với nhau bằng tình cảm chân thật nhưng lúc đầu chị Dung cũng thoáng buồn phiền vì những lời dị nghị. Tuy nhiên, mọi người càng xì xầm bao nhiêu, chị lại được chồng trẻ ra sức bảo vệ, yêu thương bấy nhiêu. “Hồi đầu, nghe họ nói tôi buồn và suy nghĩ nhiều lắm, nhưng mọi người càng dè bỉu, chồng lại càng quan tâm, yêu thương tôi nhiều hơn, nên tôi mặc kệ hết”, chị Dung tâm sự.

Hiện tại, Hoàn làm tại một xưởng inox gần nhà, thu nhập gần 4 triệu đồng/tháng còn chị Dung mở tiệm massage để kiếm đồng ra đồng vào. Họ dự định năm sau sẽ sinh con để vui nhà vui cửa, tổ ấm bắt đầu có những thành viên mới.

Câu chuyện tình cảm chênh nhau 21 tuổi của cặp đôi khiến nhiều người tò mò nhưng sâu xa hơn tình yêu chính là tình người giữa lúc khốn khó. Ban đầu, chị Dung chẳng hề thân thiết hay biết Hoàn nhưng thấy hoàn cảnh cậu em trai quá ngặt nghèo nên đánh liều cho về ngủ chung. Phải nói, giữa thời buổi ai nấy cũng đề phòng lẫn nhau vì lắm kẻ lọc lừa thì hành động của chị Dung rất cả gan nhưng cứ sống thật thà, tốt tính ắt sẽ gặp người lành là vậy.

Quyết định của chị Dung ngày ấy đã phần nào đánh động đến chúng ta về cách đối đãi với người có hoàn cảnh thiếu thốn quanh mình. Đôi khi những tin tức về lừa đảo, cướp hiếp nhan nhản trên báo nên cũng khiến chúng ta khép lòng, dè chừng và thà tránh đi còn hơn giúp đỡ rồi lãnh họa. Cũng không thể nói cực đoan nên ngoảnh mặt khi thấy người khó khăn nhưng nếu giúp người bằng thật tâm, đối đãi bằng tình người cao thượng thì tin rằng đến “quỷ dữ” cũng ít nhiều bị cảm phục.