Cụ bà 83t dựng lều ở cạnh mộ chồng tránh lũ, bật khóc vì tủi thân: Đêm đầu tiên tưởng chế.t rồi

538

Một mình bà cụ 83 tuổi ở trong túp lều căng bạt xung quanh tối đen như mực, kế bên là mộ của người chồng mất cách đây 2 năm. Nhiều đêm bà tủi thân nằm khóc và ước mình chết đi. Nhưng nào đâu có dễ như vậy.

Nước chưa kịp rút thì lại tái ngập, bà con Quảng Trị nửa đêm kêu cứu vì nước dâng cao đột ngột khiến biết bao gia đình mắc kẹt. Trận lụt năm nay được đánh giá là lớn hơn năm 1999. Bà con miền Trung suốt những ngày qua còn biết làm gì hơn ngoài việc làm mọi cách để bảo toàn tính mạng, gấp rút sơ tán trước tình hình quá nguy hiểm.

Tại Thừa thiên Huế, áp thấp kéo về kèm theo mưa lớn, gió giật mạnh đã khiến biết bao ngôi nhà xiêu vẹo trước cơn giận dữ của mẹ thiên nhiên. Nước sông Ô Lâu đột ngột dâng cao sau những trận mưa lớn. Cụ Hoàng Thị Máng, 83 tuổi được con trai và bà con lối xóm đưa lên cano di chuyển ra nghĩa trang thôn Sơn Tùng để tránh lụt. Họ dựng tạm cho bà túp lều bên cạnh ngôi mộ của người chồng quá cố mất vào 2 năm trước. Bà ở đây được 5 ngày, một mình quạnh quẽ, ban đêm chỉ có độc chiếc đèn pin là nguồn ánh sáng duy nhất.

Một mình cụ Máng ở lại ngĩa trang suốt 5 ngày liền và chưa được về nhà. Ảnh NGUYỄN KHÁNH – Tuoitre.vn

Khi phóng viên đến hỏi thăm, bà buồn bã tâm sự về việc 5 ngày nay bà vẫn chưa được về nhà. Ở đây bà sợ lắm, không sợ lũ lụt thì sợ ma, sợ đủ thứ. Bà vừa khóc vừa nói: “Ngủ tại nghĩa trang dù không sợ lụt nhưng cũng sợ lắm chứ: sợ ma, sợ gió lùa, sợ mưa ướt. Nhiều đêm nghĩ về số phận buồn khóc cả đêm. Tôi ước mình chết đi, nhưng đâu có dễ”.

Đêm đầu tiên ngủ tại đây, bà cứ nghĩ mình chết rồi vì mưa to kèm gió giật mạnh, quần áo ướt hết cả. Hôm sau bà con hàng xóm đến dựng lại túp lều, căng bạt cho kiên cố. Con trai bà mỗi ngày đến đưa cơm rồi về lại căn nhà ngập nước, cầm cự ở đó.

Cụ bà bật khóc trước hoàn cảnh hiện tại. Ở một mình bà sợ và tủi thân lắm. Ảnh NGUYỄN KHÁNH – Tuoitre.vn

Tuy vậy bà Máng vẫn vô cùng tủi thân trước tình cảnh hiện tại. Được biết, bà là hộ nghèo của xã Phong Điền, bà đang bị thương ở chân và tay nên việc di chuyển vô cùng khó khăn. Nhiều ngày nay một mình ở nghĩa trang, bà chống chọi với nhiều thứ, trong đó nỗi buồn và sự tủi thân khiến bà nhiều lần bật khóc.

Ở cái tuổi xưa nay hiếm, cụ bà vẫn không thoát khỏi cảnh khổ khi vất vả chạy lũ rồi vất vả chịu cô đơn giữa bốn bề im ắng, làm bạn với bóng đêm và bão bùng. Nghĩa trang – nơi người thân yên tâm để bà ở lại là nơi an toàn, không bị ngập nước và nhất là ở cạnh mộ người chồng đã mất cách đây 2 năm. Trong lều không có gì đáng giá, chỉ là chiếc giường nhỏ, vài vật dụng cá nhân và cây đèn pin để đêm hôm thắp sáng.

Đêm hôm bốn bề vắng lặng, mưa gió không ngừng rơi trên nóc lều, bà chỉ có độc một cây đèn pin để thắp sáng. Ảnh NGUYỄN KHÁNH – Tuoitre.vn

Nhìn gương mặt buồn bã, khắc khổ của bà và giọng nói run run khi chia sẻ về hoàn cảnh hiện tại thật sự xúc động. Đáng lý ở cái tuổi này bà phải được thảnh thơi nghỉ ngơi trong điều kiện tốt nhất thì giờ đây lại phải một mình cô quạnh giữa nghĩa trang trong cơn thấp thỏm lo sợ. Sự lựa chọn đối với bà là không có, bà không có nơi nào để đi và sức khỏe cũng không cho phép. Gồng mình ở lại nơi bốn bề vắng vẻ này, bà nhiều lần bật khóc và không tránh khỏi cảm giác muốn chết đi. Sao mà xót xa đến thế!

Chiếc lều tựa vào ngôi mộ của người chồng vừa mất cách đây 2 năm. Ảnh NGUYỄN KHÁNH – Tuoitre.vn

Nhìn hoàn cảnh của bà, ai nấy đều vô cùng xót xa. Cố lên bà nhé, bão tan nước rút bà lại được về nhà. Ảnh NGUYỄN KHÁNH – Tuoitre.vn

Dẫu biết thiên tai là hiện tượng tự nhiên không thể tránh khỏi nhưng vẫn cứ thấy giận, giận vì sao lại khiến người dân lâm vào cảnh cùng khổ thế này. Khúc ruột miền Trung thân thương năm nào cũng bị lũ lụt, vừa vực dậy được đôi chút từ cơn lụt này thì lại đến cơn lụt khác. Sức chịu đựng của con người là có giới hạn nhưng ông trời vẫn cứ thích đọa đày là thế. Bao nhiêu gia đình mất người thân, mất tài sản và chật vật trước cái đói, cái lạnh chưa biết còn bao nhiêu ngày phải đằm mình với lũ. Thương và xúc động lắm khi nghĩ đến cảnh bà con nơi đây phải chịu đựng. Cầu mong cho mọi chuyện sớm qua đi, trời quang mây tạnh để người dân sớm trở lại với những ngày bình yên, để không ai phải trải qua đớn đau, mất mát nữa.

Nguồn tham khảo: Tuổi trẻ