Nhật ký đẫm nước mắt bà viết cho cháu 3t đã mất vì mẹ ruột và dượng xử tệ: Đồ của con còn đây

1332

Từ ngày cháu gái mất đi, bà Dự chưa lần nào thôi nhớ thương. Trên mạng xã hội, bà thường xuyên viết nhật ký cho thấy tình cảm của bà dành cho đứa cháu nhỏ và sự căm phẫn của bà dành cho kẻ thủ ác.

Vụ việc bé N.N.M.M (sinh năm 2017) bị mẹ ruột và cha dượng bạo hành dã man dẫn đến tử vong đã khiến cộng đồng mạng rúng động trong suốt thời gian qua. Bà ngoại của bé là Vũ Thị Dự (51 tuổi, Đông Anh, Hà Nội) đã không thể nguôi ngoai nỗi mất mát quá lớn. Đối với bà, tình thương dành cho đứa cháu bé bỏng là không thể đong đếm được, bà uất nghẹn mỗi lần nghĩ đến tội ác tột cùng mà con gái cùng tình nhân đã gây ra.

Đến dự phiên xét xử của Nguyễn Thị Lan Anh (1991 – con gái bà Dự) và Nguyễn Minh Tuấn (1989 – tình nhân của Lan Anh), bà Dự mang theo di ảnh, quần áo, gấu bông, bình sữa của cháu M. Cũng như lần trước, bà nghẹn ngào xúc động, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhiều mệt mỏi. Bà cho biết đã rất nhiều đêm bật khóc vì thương nhớ cho số phận của đứa cháu nhỏ. Sự mất mát này đối với bà là vô cùng khủng khiếp, không thể nguôi ngoai.

Bà Dự khóc ngất khi đến dự phiên tòa. Ảnh saostar

Bà có tài khoản mạng xã hội và đây là nơi bà viết những dòng nhật ký chứa đựng rất nhiều tình cảm dành cho cháu gái. Bà gọi cháu là bé yêu và bày tỏ sự nhớ nhung cũng như uất ức vì kẻ thủ ác đã chia cắt tình cảm giữa 2 bà cháu. Đọc những dòng nhật ký của bà, người ta có thể hiểu được nỗi mất mát này lớn đến mức nào.

Bà Dự vô cùng đau lòng trước sự ra đi vô cùng oan ức của cháu gái. Bà viết nhật ký để nhắn nhủ đến đứa cháu xấu số. Ảnh saostar

Nhìn hình ảnh cháu bé ngày còn khỏe mạnh, ai nấy đều phẫn nộ trước tội ác do mẹ ruột của bé gây ra. Ảnh saostar

Trong rất nhiều dòng nhật ký viết cho cháu, có đoạn: “Đêm muộn ngày lập đông… M.M. dấu yêu của bà! Đã lâu lắm rồi bà không được nghe tiếng con gọi “sữa bà yêu”, không được đôi bàn tay bé xíu, ấm áp của con vuốt ve lên má. Lâu rồi bà cũng chẳng được hôn lên đôi má bầu bĩnh, đôi mắt to tròn của con mà trò chuyện, ấp ôm con vào lòng.

Nỗi nhớ con cứ hàng ngày da diết, ăn mòn trái tim bà. Không biết bao nhiêu ngày bà khóc than trong âm thầm, vô vọng để rồi choàng tỉnh giữa đêm khuya lạnh vắng mà ngẩn ngơ, thẫn thờ nhớ về con.

Bình sữa con uống vẫn còn đây, bạn gấu bông của con vẫn ở đây chờ con, chiếc váy con mặc vẫn ngay ngắn đợi con xỏ vào…., bóng dáng của con, tiếng cười đùa của con dường như vẫn văng vẳng khắp căn nhà. Con vẫn ở cạnh bà, vẫn vui chơi, hồn nhiên với tuổi lên 3 phải không con?”.

“Thượng đế đã mang con đến bên bà. Nhưng lại trớ trêu bắt con phải rời xa bà mãi mãi. Lòng bà quặn thắt, đau đớn, xót xa cho sinh linh bé nhỏ là con. Bà uất nghẹn, căm phẫn với kẻ đã gây ra cái chết oan uổng, thương tâm của con.

Rồi đây, Tòa án xét xử những kẻ tội lỗi đã sát hại con. Bà sẽ mang con đi cùng để đòi lại công bằng cho mình, M.M. nhé! Con sẽ không đơn độc, không lẻ loi. Vì con là tất cả đối với bà, nên bà quyết không nhượng bộ cái ác, không nhượng bộ những trận đòn tra tấn tàn bạo, liên tục mà chúng đã trút lên thân thể non nớt của con, không nhượng bộ những kẻ ngang ngược chẳng biết ăn năn mà đến an ủi vong linh của con.

Trong phiên tòa sắp tới không có kẻ thắng, người thua. Mà đơn giản nó phải là một phiên tòa của ánh sáng công lý, của công bằng xã hội được tạo dựng bởi sự công tâm của những người cầm cân nảy mực. Những kẻ phạm tội phải bị trừng trị thích đáng, để linh hồn bé bỏng của con sớm được siêu thoát, âu cũng là lẽ tự nhiên.

M.M yêu của bà! Nơi xa ấy, con hãy tin rằng bà vẫn luôn yêu thương con, luôn nhớ về con, luôn mong được vỗ về, chăm bẵm cho con để con lại thêm một lần được sinh ra trong vòng tay của bà, con nhé!…”.

Dù cháu gái đã đi xa, bà Dự đau lòng cho biết bà luôn cảm nhận được cháu đang ở gần bà và khóc than về nỗi oan ức. Chính vì vậy mà chưa ngày nào mà thôi thương nhớ cháu. Bà cho biết bản thân mình đau đớn lắm khi bản thân bà làm mẹ nhưng không thể làm được Lan Anh khi hành hạ, giết chết con đẻ của mình. Bà giờ đây chỉ còn biết nhờ vào sự công tâm của pháp luật.

Đến phiên xét xử, bà mang theo những vật dụng mà lúc sinh thời cháu bé vẫn hay sử dụng. Ảnh saostar

Hai bị cáo tại tòa. Ảnh saostar

Chưa biết 2 kẻ tán tận lương tâm kia sẽ chịu những mức án nào nhưng dư luận cũng như bà Dự vẫn mong chờ vào sự công tâm của pháp luật. Kẻ giết người phải đền tội, kẻ làm việc ác phải chịu quả báo để hương hồn bé gái được ra đi thanh thản. Người xưa có câu “hổ dữ không ăn thịt con” nhưng bà mẹ trẻ lại có thể hành hạ, đánh đập con gái đến mức sống dở chết dở. Thử hỏi có ai ác độc hơn nữa?

Dẫu có bản án nào cũng không bằng bản án của chính lương tâm. Nhưng chỉ sợ, 2 con người ác độc này cũng chẳng còn lương tâm để day dứt nữa.

Nguồn tham khảo: Saostar