Nhói lòng mẹ lạnh lùng tái hôn, con bị ông bà cột chân 13 năm: ‘Không đẻ đứa nào như vậy’

2299

Bố bỏ đi, mẹ tái hôn nên chàng trai 19 tuổi phải sống với ông bà ngoại. Khốn khổ, đứa cháu phải bị cột chân lại và ở mãi trong căn phòng không được ra ngoài.

Để sinh một đứa trẻ, không chỉ đơn thuần cần tình cảm từ vợ chồng mà cả quá trình lâu dài nuôi dạy, chăm sóc và đòi hỏi trách nhiệm rất cao. Tuy nhiên, nhiều người lớn quá hời hợt, ích kỷ với niềm vui cá nhân rồi bỏ bê con cái sau khi không còn hạnh phúc. Đáng nói hơn, đứa con ấy lại không lành lặn khỏe mạnh như bao người. Câu chuyện xót xa bên dưới chính là minh chứng, phản ánh góc khuất xấu xí của nhiều người lớn vô trách nhiệm.

Xót xa người đàn ông lụy tình bị bố mẹ nhốt nhà hoang cũ kỹ 20 năm: Nuốt đau cột chân con

Chàng trai 19 tuổi sống tại một thị trấn ngay từ khi còn rất nhỏ đã bị ông bà ngoại cột chân trong nhà. Người ngoài nhìn vào, nếu không biết sẽ cho rằng ông bà quá nhẫn tâm nhưng sự thật đằng sau đã lấy đi nước mắt nhiều người. Sinh năm 2001, chàng trai này từng là đứa trẻ khiến bố mẹ hạnh phúc, ông bà vui lòng. Tuy nhiên, quãng thời gian vui vẻ ấy không kéo dài vì khi 3 tuổi, anh chàng vẫn chưa biết nói. Sau đó, bố mẹ phát hiện cậu bé có vấn đề về thần kinh khi có những biểu hiện như co giật, thần trí không bình thường.

Ảnh Internet.

Thay cho tiếng cười vui vẻ ngày nào là những trận cãi vã mâu thuẫn giữa bố mẹ cậu bé khi con phát bệnh. Khi không thể chịu đựng, cặp vợ chồng quyết định ly hôn. Mẹ của chàng trai nhanh chóng tái hôn với người khác, còn bố cũng bỏ đi. Khốn khổ, đứa trẻ bị bệnh nhưng lại không có bố mẹ chăm sóc, phải sống với ông bà ngoại.

Khi đứa cháu còn nhỏ, hai ông bà có thể dễ dàng chăm sóc cậu bé nhưng về sau mọi chuyện dần khó hơn. Ông bà ngoại già yếu không thể kiểm soát được mỗi khi cậu bé lên cơn, do đó buộc phải dùng một chiếc xích, trói chân cháu vào cột nhà để hạn chế khả năng di chuyển của cậu bé. Bởi nếu không làm thế, đứa cháu có thể làm tổn thương chính mình, thậm chí gây hại tới người khác.

Ảnh Internet.

Từ khi bị cột chân, cuộc sống của đứa trẻ bệnh tật cũng trở nên tù túng và nhàm chán. Trong khi bạn bè đồng trang lứa vui vẻ bên ngoài, chàng trai 19 tuổi chỉ có thể nhìn bầu trời xanh qua ô cửa sổ hẹp. Quanh quẩn trong nhà bằng sợi dây cột chặt vào chân, chàng trai 19 tuổi đã sống cuộc đời như thế cả chục năm qua.

Đáng nói, thái độ vô trách nhiệm của mẹ ruột càng đau đớn nhói lòng hơn. Khi ông bà ngoại của cậu bé ngày càng già yếu bệnh tật nên mong con gái quay về, nhìn mặt con dù chỉ một lần. Đáp lại, người mẹ ruột từng nói một câu nhẫn tâm rằng mình chưa từng có đứa con này. Bố của đứa trẻ cũng đi biệt, chưa lần nào quay về thăm nom con đau ốm ra sao. Khốn khổ tận cùng là thế, đã bệnh tật không còn minh mẫn, đứa trẻ còn đối diện với lương tâm thối nát cùng thái độ vô trách nhiệm của bố mẹ ruột.

Vì quá thương cháu bệnh tật lại thiếu thốn tình thương, ông bà ngoại cũng không có ý định gửi anh chàng 19 tuổi vào nhà tình thương. Dù ở nhà và cận kề người thân, đứa cháu được chăm sóc yêu thương đàng hoàng nhưng hơn chục năm qua không có điều kiện chữa trị triệt để nên bệnh không hề thuyên giảm.

Ảnh Internet.

Khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều người đã gay gắt lên án thái độ vô tâm đến mức tàn nhẫn của bố mẹ chàng trai. Đồng thời, các mạnh thường quân cũng gửi tiền hỗ trợ mong rằng ông bà của cậu có thể vơi bớt khó khăn vì họ ngày càng yếu đi vì bệnh tiểu đường.

Câu chuyện thương tâm như phản ánh góc khuất xấu xí của thế giới người lớn khi vui vẻ thỏa mãn nhu cầu thể xác, đến khi có con lại chối bỏ trách nhiệm. Thời gian qua có biết bao trường hợp mẹ chối bỏ con đến mức đứa trẻ nguy hiểm tính mạng. Đàn ông vui vẻ xong xuôi là quất ngựa chối bỏ, phụ nữ sinh con lại không nuôi dưỡng tử tế rồi cũng bỏ. Những đứa trẻ không có quyền quyết định được chào đời, thay vào đó chỉ biết trông chờ vào chút nhân tính của bố mẹ.

Sinh một đứa trẻ không phải đơn giản là kết quả của cuộc vui thể xác mà là trách nhiệm và tình thương từ bố lẫn mẹ. Hãy sống có trách nhiệm với đời mình và với những đứa con do mình sinh ra.

Tổng hợp Internet.