Rơi nước mắt tâm sự người mẹ trong ca ĐÌNH CHỈ BÀO THAI 35 TUẦN: ‘Tai mẹ ù, mắt mẹ nhoà muốn bế con nhưng bác sĩ không cho sợ nhìn thấy sẽ tăng huyết áp gây sản giật’

5475

Chào các mẹ! Ở đây có rất nhiều mẹ đã sinh con rồi đúng không ạ? Em chưa có con. Mà nói đúng hơn là có rồi nhưng đã mất cách đây 2năm. Tự dưng hôm nay em nhớ con quá nên viết ra những dòng tâm sự này cho vơi nhẹ nỗi lòng. Em vốn khó thụ thai nhưng rồi may mắn đã mỉm cười khi con yêu về. Tưởng đâu 9 tháng 10 ngày êm xui ai dè một chuyện không may đã xảy đến. 39 tuần thai, con gái vẫn khỏe mạnh nhưng đến ngày sinh em lại không thấy đau bụng gì hết.

Hai vợ chồng bàn nhau đòi sinh mổ nhưng bác sĩ cản, cứ quả quyết là đẻ thường được. Rồi bác sĩ đặt thuốc kích sinh nhưng em sinh chậm. Thế là con bị ngạt và uống nước ối khá nhiều, 3 ngày sau đã không qua khỏi. Đau đớn lắm các mẹ à, không biết bao giờ mới có thể quên được khuôn mặt con lúc đó. Sinh ra chỉ vừa kịp đặt một nụ hôn lên trán con rồi hai mẹ con xa nhau mãi mãi. Chồng em cũng đau đớn, ông bà nội ngoại đều khóc thương cháu… Thời gian trôi đi, mới đó mà đã hai năm chẵn, vợ chồng em vẫn ngày ngày mong ngóng con lại quay về bên mình. Chỉ biết hy vọng mà thôi…

Chồng em làm việc theo ca ở một công ty có hôm 10 giờ khuya mới về tới nhà. Tối qua trong lúc chờ chồng về, em lên mạng đọc tin tức và vô tình thấy một bài đăng của một mẹ trong group nọ. Hoàn cảnh tương tự em vậy. Đọc bài viết của mẹ ấy mà không cầm được nước mắt. Đúng là tình yêu thương của bố mẹ dành cho con cái là vô bờ bến. Phận phụ nữ mang nặng đẻ đau nhưng đâu phải ai cũng được hưởng trái ngọt dễ dàng, vậy mà có những người lại nhẫn tâm phá bỏ đi giọt máu trong bụng chỉ vì những lý do xàm xí. Còn dưới đây là bài viết của mẹ có nick name là Hoang Minh (xin phép chị cho em được ghi lại ở đây cho các mẹ cùng đọc để san sẻ bớt nỗi đau này):Mẹ viết lên đây cũng mong các mẹ biết được rõ hơn về căn bệnh phù rau thai. Nó diễn ra nhanh và lúc nào bác sĩ kết luận cũng là đau đớn cả, nhất là lúc phải kết thúc thai kì.

Con gái à, lần đầu tiên mẹ viết cho con. Mẹ chờ đến ngày của con mẹ mới viết lên tâm sự với con. Chúc mừng sinh nhật con yêu. Tròn 1 năm ngày sinh con ra cũng là tròn 1 năm mẹ con mình không còn được ở bên nhau nữa. Con đã ra đi mãi mãi. Mẹ dường như đã khóc cạn nước mắt rồi.

Cái ngày ấy, mẹ nhớ như in và sẽ chẳng khi nào quên được.

Mẹ bầu con 32 tuần. Mẹ tạm xa ba con để về ngoại chờ sinh vì sát ngày sinh quá sẽ không đi máy bay được. Cả thai kì không có 1 trắc trở gì hết. Con ngoan, tăng cân chuẩn và lần nào đi siêu âm về kết quả cũng rất tốt. Vậy mà đến tuần thứ 35, chân tay mẹ tự dưng phù lên, mẹ vẫn cứ tưởng chân mẹ xuống máu như những bà bầu bình thường. Ngày hôm đó, mẹ và bà ngoại đi khám thai định kì, lên siêu âm bác sĩ nói rằng rau thai mẹ hơi to hơn bình thường, giới thiệu mẹ xuống bệnh viện sản nhi tỉnh để kiểm tra lại kĩ hơn.

Khi về mẹ và bà ngoại còn ghé vào mua ít đồ để chuẩn bị cho mẹ đủ ngày sẽ sinh. Mẹ về tới nhà, hồi hộp lên mạng tìm hiểu xem rau thai to có nguy hiểm không? Kết quả hiện ra toàn là “phù rau thai” không giữ được con. Mẹ vẫn không tin, mẹ vẫn hi vọng rằng ngày mai đi khám lại bác sĩ sẽ có hướng điều trị cho mẹ.

Sáng sớm trời giáp tết lạnh, mẹ và bà ngoại lại đi xuống tỉnh để kiểm tra. Xuống đến nơi chờ kiểm tra và siêu âm xong. Ca của mẹ siêu âm rất kĩ. Sau đó, mẹ được lên phòng nghe kết quả. Kết luận của bác sĩ là mẹ bị phù rau thai. Tai mẹ ù đi,mắt mẹ nhoà khi nghe bác sĩ kết luật rằng bắt buộc đình chỉ thai kì vì con không thể sống được khi sinh ra. Mẹ tăng huyết áp, mẹ khóc, mẹ đau. Bà ngoại chạy đi chạy lại lo cho mẹ nhập viện gấp để chờ sinh.

Chiều đó bà ngoại gọi điện thoại cho ba để ba ra với mẹ con mình. Hôm đó ba vừa đi lên công ty, nghe mẹ điện thoại, ba bắt 5 chuyến xe đi cả đêm để kịp sáng về lên máy bay. Trưa hôm sau ba ra tới nơi. Ba và mẹ nhìn nhau chỉ biết ôm nhau khóc. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, ba và mẹ vẫn cứ hi vọng có 1 phép màu, nhưng không! Các bác sĩ hội chẩn rất nhiều lần và vẫn không thể giữ con được.

Mẹ về phòng chờ sinh. Nhìn thấy người ta đau đẻ, mẹ thấy tủi thân, con vẫn ngoan, mẹ vẫn chẳng thấy đau gì. Ngày hôm đó, cứ 1 lúc mẹ và tất cả sản phụ phải đi kiểm tra 1 lần xem cổ tử cung mở chưa và nghe tim thai. Mẹ vẫn mang con nhưng tim con đập yếu hơn rồi. Nghe từng nhịp tim con mà mẹ nhói lòng. Ngày hôm sau mẹ được chỉ định tiêm thuốc kích sinh, mẹ phải bước vào căn phòng đó 1 mình, ba dắt tay mẹ đi nhưng không được đưa vào tận nơi. Nhìn mắt ba buồn, mẹ lết tường bước nặng nề vào.

Nằm 1 mình ở đó, mẹ chưa khi nào thấy thời gian trôi chậm thế. 4 giờ truyền thuốc, tự dưng bụng mẹ giật mạnh 1 cái đau nhói từng cơn. Lúc đó mẹ đã biết đau đẻ là thế nào. Tử cung mở đủ, mẹ được đưa vào phòng sinh con. Con thương mẹ hay sao ý, mẹ rặn 2 hơi là con ra rồi. Mẹ nghĩ tới con mẹ đau trong lòng nên khi mẹ đẻ mẹ chẳng còn nỗi đau thể xác nhiều nữa.

Sinh con ra mẹ xin bác sĩ cho mẹ được nhìn mặt con,được ôm con, bế con nhưng không được vì bác sĩ sợ mẹ nhìn thấy con sẽ tăng huyết áp gây sản giật. Ba con được gọi vào bế con ra ngoài. Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết, 5 phút sau con đã đi. Các bà bồng con về nhà để chôn cất. Đau lắm con ơi!

Ba nhìn thấy con, ba kể lại mẹ nghe rằng con dễ thương và trắng lắm. Vậy là con đã ra đi mãi mãi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh mà mẹ chả thể tin nó là sự thật. Mẹ nhớ con. Ba mẹ nhớ con. Mỗi khi nhớ tới con là ba mẹ lại ôm nhau khóc. Ba an ủi mẹ nhiều, ba chỉ ở với mẹ 7 ngày rồi ba lại phải đi làm. Mẹ ở nhà bà ngoại hơn 1 tháng rồi mẹ cũng về với ba để ăn Tết.

Giờ thì con đã mồ yên mả đẹp rồi. Cầu mong con sớm siêu thoát và lại được đầu thai. Mẹ lấy chồng xa nên con ở lại với ngoại. Giỗ con ba mẹ không về được, ông bà ngoại làm giỗ cho con. Trong này ba mẹ cũng làm để tưởng nhớ con. Hãy yên nghỉ con nhé! Dù xa nhau rồi nhưng con luôn là con gái mà ba mẹ dành nhiều tình cảm nhất! Yêu con! Nhím con của ba mẹ!

 

Đúng là muốn rớt nước mắt phải không các mẹ? Cứ hình dung ra cảnh mẹ ấy đẻ xong, muốn nhìn mặt con nhưng bác sĩ không cho vì sợ mẹ xúc động mạnh, bị sốc sẽ tăng huyết áp gây sản giật… mà em lại nhói đau trong lòng. Có lẽ chỉ những người mẹ đã từng mất con như em mới thật sự hiểu thấu nỗi đau đó. Nó lớn đến mức trái tim như bị bóp nghẹt. Chỉ cầu mong cho mẹ ấy sẽ sớm chào đón đứa con thứ hai để vơi bớt đi nỗi đau này.Tiện đây, em muốn nói một chút về căn bệnh phù nhau thai mà bà mẹ trẻ trên đã mắc phải khiến đứa con gái yêu trong bụng dù đã lớn lắm rồi cũng không thể sống sót.

Nhau thai là một phần phụ của bào thai, bao bọc thai nhi và tiếp nhận dưỡng chất từ mẹ rồi truyền qua dây rốn nuôi con. Một nhau thai bình thường dày khoảng 2 – 4 cm, nặng khoảng 400 – 600g và có màu đỏ, sáng, mịn. Nếu nhau thai bị phù, trọng lượng và kích cỡ có thể tăng lên gấp đôi.Phù nhau thai là hiện tượng mô nhau ứ nước khiến trọng lượng và độ dày tăng lên, lâu dần làm các chức năng của bánh nhau mất đi khiến dinh dưỡng không truyền được tới thai nhi. Tình trạng này thường đi kèm phù dây rốn, có ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự phát triển của bào thai, làm thai nhi bị tràn dịch đa màng và mắc các dị tật về tim mạch, hệ tiêu hóa, nguy hiểm nhất là thai sẽ chết lưu do không được cung cấp đủ chất dinh dưỡng.

Nguyên nhân gây phù nhau thai là do mẹ bầu bị nhiễm trùng, nhiễm khuẩn, nhiễm độc ở những tháng đầu thai kì vì bị vi khuẩn, virus tấn công. Sau đây là các mẹ bầu có nguy cơ cao:

-Mắc bệnh Rubella khi mới mang thai.-Bất thường nhiễm sắc thể thai nhi.-Bất đồng nhóm máu mẹ và con

-Mẹ bầu thường xuyên uống rượu, hút thuốc, tiếp xúc với hóa chất độc hại… dẫn đến nhiễm độc bào thai.

-Những mẹ bầu đã từng bị phù nhau thai sẽ có khả năng mắc lại ở lần có thai sau.

Nếu mẹ bầu bị phù nhau thai sẽ không có biện pháp nào để thai nhi tiếp tục phát triển bình thường. Nếu thai còn quá nhỏ, thiếu tháng nhiều, mẹ bầu nên chuẩn bị tâm lý bỏ thai, chấm dứt thai kỳ. Vì dù có tiếp tục giữ thai thì sau một thời gian con cũng sẽ bị chết lưu do thiếu dinh dưỡng… Trường hợp thai đủ tháng, có khả năng sống sót thì sẽ phải mổ gấp để cứu con, không nên sinh thường vì dễ khiến mẹ bị băng huyết do tử cung quá to, con đẻ ra cũng có khả năng bệnh tật, ốm yếu rất cao.Cách phòng tránh bị phù nhau thai:

-Mẹ nào bầu bí nhất định phải giữ gìn sức khỏe, tránh để bị nhiễm khuẩn trong lúc mang thai.-Tiêm phòng các bệnh truyền nhiễm như Rubella, cúm…

-Trước và trong thai kỳ, không được uống rượu, bia, thuốc lá, tiếp xúc chất độc…-Cẩn thận khi uống thuốc tây lúc mang bầu.

-Đi khám thai đúng lịch.