Tôi vừa trả vợ về nơi sản xuất vì đi làm 8 năm lương vẫn 7 triệu, không đủ nuôi con

330

Chưa thấy ai vô dụng như vợ tôi mọi người ạ. Đến giờ tôi vẫn hối hận vì ngày trước đã lỡ cưới cô ấy về. Hôm nay tôi quyết định tống cổ về nhà mẹ đẻ, một đi đừng trở lại luôn.

Trước đây vợ tôi học cao đẳng ra trường cũng đi làm nhưng lương thấp lắm. 8 năm trước thì mức lương của cô ấy chỉ khoảng 4-5 triệu thôi. Rồi vợ tôi sinh đứa đầu lòng, mất 2 năm bầu bí ở nhà trông con. Vợ đi làm trở lại lương vẫn giậm chân tại chỗ chẳng khá khẩm hơn.

Đến khi kiếm được công việc lương 6-7 triệu thì cô ấy lại có bầu rồi nghỉ sinh đứa thứ 2. Thế là lại mất toi thêm 2 năm nữa ở không chẳng kiếm ra được đồng nào phụ giúp chồng. Cũng may tôi xoay sở được, buôn đủ thứ cũng kiếm đồng ra đồng vào chứ không cả nhà chết đói.

Đứa thứ 2 được 18 tháng thì vợ tôi nằng nặc đòi đi làm. Với chuyên môn của cô ấy và cái bằng cao đẳng thì chỉ xin được công việc ở mức lương 6-7 triệu thôi. Thậm chí 3 tháng thử việc người ta còn chẳng trả đủ. Cứ nhận lương chưa được 2 tuần vợ đã kêu hết tiền quay ra xin chồng:

“Anh ơi đóng học cho con, anh ơi cho em tiền đổi ga, anh ơi hết tiền đi chợ rồi…”

Tôi rất bực mình mỗi khi cô ấy hỏi đến tiền. Không hiểu sao mình lại lấy được một cô vợ kém cỏi đến thế. Nhìn vợ người ta tầm tuổi này mà lo toan đủ thứ giúp chồng, còn vợ mình mở mồm ra là xin tiền.

Nhiều người tôi quen còn ít hơn vợ mấy tuổi mà kinh doanh đủ thứ, tự tay xây nhà, mua xe chứ chẳng phải nhờ vả chồng. Đây vợ tôi lấy chồng 8 năm rồi mà vẫn cứ đi làm thuê lương tháng lẹt đẹt 7 triệu, không đủ nuôi một đứa con.

Vậy mà vợ tôi vẫn cứ vô tư chẳng chịu tìm tòi, học hỏi người ta để kiếm thêm thu nhập gì cả. Tôi nói cô ấy còn gân cổ lên cãi cùn:

“Em vất vả nuôi con thời gian đâu nữa mà tìm với chả tòi. Giờ có lương như thế là may lắm rồi.”

“Cô nhìn vợ người ta kìa, vẫn đẻ vẫn kinh doanh buôn bán hết thứ nọ đến thứ kia, ít cũng làm ra mấy chục triệu 1 tháng. Cô chỉ có ăn bám chồng là tài.”

Hai vợ chồng cãi nhau một trận, tôi không thể chịu nổi cái lý cùn của vợ, đã lười không chịu học hỏi người khác để tiến bộ thì thôi lại còn bảo thủ. Tức quá tôi chỉ thẳng ra cửa:

“Trả cô về nơi sản xuất. Về để bố mẹ cô dạy lại xem có khá lên không chứ tôi bó tay rồi”.

Cô ấy gân cổ lên:

“Tôi đi cũng được nhưng phải mang cả 2 đứa con theo.”

“Đừng có mơ nhé, cô xem cô nuôi được bản thân chưa mà đòi mang con theo.”

Mặc kệ hai đứa con khóc lóc đòi mẹ, tôi vẫn khóa cửa bắt chúng ở trong nhà. Sống với bố may ra còn được ăn no mặc ấm, chứ theo mẹ vô dụng chắc đi ăn mày.