Vợ ở cữ, chồᴎg tủᴎ mủᴎ tíᴎh đếm từᴎg bát cơm ăᴎ: Nuôi cô quá tốᴎ kém

13

Người ta ở cữ được chồng chăm sóc nâng niu từng tí, em ở cữ chẳng biết tới cảm giác được quan tâm là gì, ngược lại mỗi bữa cơm đều chan đầy nước mắt khóc tủi cả ngày.

Chồng em tham tiền, trong mắt Aпʜ ta chỉ tiền là quan trọng, mọi thứ khác đều không có ý nghĩa gì. Chẳng vậy mà sau cưới, vì muốn tập Tru.ng làm kinh tế Aпʜ ấy yêu cầu vợ phải kế hoạch ít nhất đôi ba năm khi nào có của ăn của để rồi mới được đẻ.

Tuy nhiên kế hoạch được hơn năm thì em lỡ dính bầu. Vì sợ vợ sinh nở sẽ ảnh hưởng tới mục tiêu làm giàu, chồng em một mực bắt bỏ thai:

“Con không đẻ lúc này thì đẻ lúc khác. Giờ phải tập Tru.ng lo ĸіếм tiền chứ đẻ đái lấy gì bỏ mồm?”.

Thương con em không đành lòng bỏ mà nhất quyết giữ lại. Cũng vì chuyện sinh nở này mà vợ chồng cãi vã to tiếng không biết bao nhiêu trận. Sau không ép được em bỏ thai, chồng tuyên bố:

“Tự đẻ tự chăm, tự lo lấy mọi chuyện. Sau cô đừng có trách tôi không quan tâm. Tôi còn phải ĸіếм tiền”.

Nói là làm, những ngày em bầu bí chồng chẳng để ý đoái hoài, Aпʜ cứ đi 1 mạch từ sáng tới tối muộn. Vợ ốm nghén cũng nằm 1 mình, ăn được gì thì ăn không nhịn đói. Thai được 6 tháng vì vận động đi lại nhiều em bị dọa đẻ non, bác sỹ yêu cầu nghỉ việc ở Nh.à nằm treo chân chờ sinh. Chồng em thấy vậy càng tức tối bởi em không đi làm đồng nghĩa với việc mình Aпʜ ấy phải lo chi tiêu.

Anh ấy ấm ức, khó chịu chuyện này lắm. Không về thì thôi chứ cứ về Nh.à nhìn vợ nằm trên giường, Aпʜ lại cằn nhằn:

“Đã bảo từ từ hãy đẻ, giờ chỉ khổ thằng này vừa lăn lộn ĸіếм tiền, vừa hầu vợ”.

Cũng may con đủ tháng đủ ngày mới chào đời nhưng những ngày ở cữ của em mới là những ngày tủi hổ nhất. Mẹ đẻ em bận lên chăm giúp được chục ngày là về, mẹ chồng ốm không lên, chồng em buộc phải nấu nướng phục vụ vợ đẻ, Aпʜ hằn học:

“Đã không ĸіếм ra đồng nào giờ còn ngồi chỗ bắt chồng hầu. Cô đúng là sao quả tạ của tôi”.

Tới bữa, em ngồi ăn chồng cứ đếm từng bát cơm. Vì con bú sữa mẹ hoàn toàn nên em phải ăn nhiều mới đủ sữa. Chồng em keo kiệt, toàn cho vợ ăn cơm rau với hấp cho quả trứng, lúc thì được vài miếng Th.ị t kho. Vậy nhưng vợ xới bát cơm nào là Aпʜ đếm bát đó, thậm chí em múc thìa cAпʜ Aпʜ cũng nhìn bảo:

“Ăn khỏe uống lắm, nuôi cô tốn kém cơm gạo hơn nuôi heo. Vô tích sự”.

Nghe chồng nói, cổ em nghẹn đắng không sao nuốt nổi miếng cơm. Nghĩ cũng vì con mà em cố gắng gượng cho qua ngày nếu không em xách đồ về thẳng ngoại rồi các chị ạ.

Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết